Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

Trải

        Những cơn mưa bụi lay lắt, mang theo cái se lạnh và đôi chút cảm xúc miên man. Lẫn đâu đó là những hoài niệm về quãng đời thăng trầm, tự nhủ lòng " cuộc sống mà, cố gắng lên".
        Tuổi trẻ ai chẳng có ước mơ, hay còn gọi là những niềm đam mê vậy. Thậm chí có những kẻ muốn dời non lấp bể, tên tuổi ghi danh. Tôi mơ đến những cuộc phiêu lưu, in dấu chân trên non xanh biển bạc. Thời thơ ấu khó khăn vất vả nhưng nhìn đời thật đẹp, chưa bao giờ có những hoài nghi về tình thương yêu của nhân loại.
       Càng lớn, tôi càng hoài nghi. Và càng hoài niệm. Có giai đoạn tôi nghi ngờ tất cả, nghi ngờ sự công bằng của xã hội, nghi ngờ tính chính xác của những bài học phổ thông.... Nhiều đêm loay hoay trong mộng mị tôi thấy dường như tất cả bạn bè người thân đều quay lưng bỏ đi. Niềm tin tàn lụi, nhen nhúm trong tư tưởng là sự tàn nhẫn cố hữu. Bấu víu vào đó để tìm kiếm lẽ sống. Đôi khi, tôi sống bằng hoài niệm, sống với quá khứ vậy.
       Tôi thích mưa, không màu mè sáo rỗng. Chỉ là thích vậy thôi. Tôi thích những ngày âm u mưa bụi bay lất phất. Hay tôi thích những trận mưa rào ngập đường ngập phố. Tôi song hành với cái sở thích quái đản đó hơn ba chục năm trời. Nhớ mười hai năm trước trong cơn mộng mê tôi thường thấy mình đi dưới mưa bụi trên con đường xa lạ. Giấc mơ thỉnh thoảng lặp lại hơn một thập kỷ. Tôi lấy tên mưa bụi là vì thế.
      Thời sinh viên có cô bạn viết vào vở của tôi rằng " Cuộc sống như chiếc gương, nó sẽ cười với bạn nếu bạn cười với nó". Nghe như là đơn giản, tưởng chừng như dễ lắm. Nhưng cười đâu phải dễ với kẻ hay hoài nghi về hạnh phúc.
      Đôi khi loáng thoáng một khoảng lặng, và trong tâm  hình thành chữ "lạc". Lạc lõng, lạc loài, và lệch lạc cả tư tưởng. Trách ai? Hay tôi tự trách mình sinh nhầm thời. Bươn trải, bôn ba với cuộc sống cơm áo gạo tiền. Bao ước mơ còn dang dở đều xếp lại. Những phần ngạo khí đành tiêu tan, và phải lụy nhân thế. Nhiều khi tự thấy xấu hổ bản thân mình.
      Cái mà cả đời con người truy cầu thường là sự bình an. Vì bình an mà con người cả đời tranh đấu. Muốn tĩnh thì phải động vậy thôi. Tôi chẳng bao giờ mơ dời non lấp bể. Chỉ mong có cuộc sống bình an để viết lại những ước mơ còn dang dở. Những thử hỏi ai có thể bình an được khi sống trong guồng quay của cơm áo gạo tiền? Ăn bằng gì và ngủ ở đâu. Chỉ đơn giản vậy thôi mà cả đời quay cuồng trong dòng đời nghiệt ngã, bình an dần trở thành thứ xa xỉ, rồi xa lạ.
      Mỗi con người sinh ra đều mang một số phận khác nhau. Hình như số phận của tôi là một cuộc đời lay lắt. Tôi yêu nghệ thuật, nhưng chẳng dám, cũng chẳng đủ tự tin để cả đời hi sinh vì nó. Làm thơ, viết văn, vẽ, chơi đàn, ca hát tôi đều lọ mọ để học. Đam mê đấy, nhưng chẳng đủ bản lĩnh để theo đuổi. Ghét cay ghét đắng những toan tính lọc lừa. Nhưng đó lại là thứ do luật định trời ban.
     Tình yêu thương cạn dần nhường chỗ cho những toan tính ích kỷ. Đôi khi thấy xót xa, thương những mảnh đời bất hạnh. Muốn giúp lắm nhưng lực bất tòng tâm. Lâu dần làm cho tâm hồn trở nên chai sạn và trơ khấc.
     Đời người như bóng bạch câu qua cửa sổ. Trăm năm có là bao?



     

   
   
     


Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Ru khúc giao mùa

Em! 
Bờ vai nhỏ
Tóc lơ thơ

Tôi như đứa trẻ
Ngẩn ngơ bên đời
À ơi! Cay đắng phận người
Ngủ đi! mơ lấy khoảng trời trong xanh
Mây ơi phiêu lãng cũng đành
Mưa ơi! Duyên phận chẳng dành cho nhau
Thôi thì chôn chặt niềm đau
Thôi thì chôn cả nỗi sầu trăm năm

Ru hời mơ giấc xa xăm
Ngủ yên tình đã âm thầm từ lâu
Xót xa ngày tháng bể dâu
Tìm nhau khi tóc ngả màu phôi phai!

"Gió đưa hoa cải về trời"
Thôi em đi nhé, tôi ở lại
Mơ giấc phiêu bồng!
TQT
11/2014

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Tàn Mộng Thiên Thai




Cánh đồng mang hương lúa
Ngọn cỏ úa chờ mưa
Thương nhau biết mấy cho vừa
Đợi nhau hẹn ước đường xưa một ngày



Áng mây trời đi lạc
Bóng chim vạc ngừng bay
Ru tình qua những cơn say
Bàn tay lại nắm bàn tay cùng về

Con đò trôi lặng lẽ
Đường quạnh quẽ tái tê
Chập chờn nửa tỉnh nửa mê
Âm thầm thả bước não nề lòng đau

Nhịp chân cuồng loạn bước
Rơi lệ ướt tình nhàu
Buồn trông con nước qua cầu
Đắng lòng ai biết nông sâu mà dò

Thiên thai tỉnh giấc
Thiên thai rời mộng

Hoa tàn nhụy vỡ người ơi
Xót lòng đi giữa đất trời.... tìm ai?
TQT_ 6/2014

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

Kinh doanh đa cấp tại Việt Nam.

Kinh doanh đa cấp tại Việt Nam.
Khi Karl Renborg nghiên cứu và sản xuất ra loại thực phẩm chức năng, ông nhờ bạn bè và người thân giới thiệu tiêu thụ sản phẩm và trả hoa hồng cho họ, và trả hoa hồng cho những người đã sử dụng sản phẩm giới thiệu để tiêu thụ sản phẩm đó. Kết quả là sản phẩm thực phẩm chức năng đã được quảng bá rộng rãi.
Tôi không phản đối hình thức kinh doanh này, nếu giả sử tôi sản xuất, hay bán một loại hàng hóa nào đó. Nếu như người nào đã sử dụng loại hàng hóa đó thấy tốt, và giới thiệu cho người khác sử dụng sản phẩm của tôi. Tôi sẽ biết ơn họ. Và điều tất yếu, giá của sản phẩm đó đương nhiên phải hợp lý, rẻ hơn và sử dụng tốt hơn so với giá bán trên thị trường ( Vì sản phẩm được phân phối trực tiếp tới tay người sử dụng).
Tuy nhiên tôi phản đối hình thức kinh doanh đa cấp hiện nay. Đặc biệt tại Việt Nam.

Một sản phẩm của một công ty đa cấp thường được bán với giá cao hơn rất nhiều lần so với một sản phẩm có chức năng tương đương khi mua tại các đại lý và các cửa hàng. Trong khi công dụng của nó cùng lắm chỉ bằng hoặc kém hơn so với sản phẩm được phân phối theo kinh doanh truyền thống.
Khi các bạn mua phải sản phẩm như vậy các bạn nghĩ thế nào tôi không biết, nhưng tôi thì tôi nghĩ, nó là " LỪA ĐẢO".
Một sản phẩm của công ty đa cấp được bán ra, nó "qua tay" một chuỗi những nhà phân phối, và chuỗi các nhà phân phối ấy được nhận số tiền hoa hồng theo "cấp bậc". Đương nhiên người mua hàng sau cùng sẽ là người chịu thiệt thòi nhiều nhất.
Để đăng ký làm nhà phân phối ( hay người bán hàng) của một công ty đa cấp nào đó, bạn phải bỏ ra một số tiền để mua một sản phẩm với giá cao hơn gấp nhiều lần giá tại các đại lý và cửa hàng bán lẻ truyền thống, và sẽ được nhận làm nhà phân phối (npp) với cấp bậc bé nhất. Việc của npp đó là đi tiếp thị, rủ những người khác mua hàng của công ty (Không phải là của họ) để hưởng mức hoa hồng nho nhỏ ( Vì còn phải chia phần trăm cao hơn cho cấp bậc cao hơn). Có 2 tình huống dễ xảy ra:
1. - Npp không rủ được người tham gia, coi như npp đó là người tiêu dùng BỊ LỪA mua món hàng trời ơi với giá cắt cổ.
2. - Npp rủ được bạn bè, người thân của mình tham gia. Tuy nhiên bạn bè và người thân của npp đó không rủ được người khác tham gia, vậy bạn bè và người thân của npp đó đã bị lừa mua món hàng trời ơi với giá cắt cổ. Họ cảm thấy bị lừa và tội lỗi sẽ trút lên đâu cái đứa rủ mình mua món hàng đó.
Như vậy, người mua hàng cuối cùng mà không mời được người khác tham gia vào cái mô hình đa cấp đó là người chịu thiệt thòi nhiều nhất về mặt tài chính.
Còn NPP được gì? Một chút hoa hồng được ăn chia từ việc bán sản phẩm, còn lại tình cảm bạn bè và người thân sẽ đội nón ra đi. Mất đi sự tôn trọng của bạn bè và người thân, mang tiếng lừa đảo.
Đấy là chưa kể một khi nào đó mà công ty đa cấp bị pháp luật sờ gáy, hoặc BOSS ôm tiền lặn mất tích, để lại một trang web ảo với số lượng tài sản ảo của các NPP.

Hình thức kinh doanh của đa số công ty MLM hiện nay tương đối không giống so với hình thức ban đầu của Karl Renborg. Nó là sự biến tướng sâu.
- Giá của các mặt hàng đa cấp hiện nay đều cao hơn rất nhiều so với giá của mặt hàng tương đương được bán theo kinh doanh truyền thống, bởi vì nó là sợi dây dùng để trói các khách hàng, bắt các khách hàng trở thành NPP cho họ. Bên cạnh đó, số tiền sẽ được dùng để chia cho các cấp bậc.
- Sự phân chia cấp bậc trong MLM hiện nay là một biến tướng rõ rệt nhất của kinh doanh đa cấp, người tham gia sau cùng trong một chuỗi bao giờ cũng là người chịu thiệt thòi nhất.
- Những khoản tiền hoa hồng thường không được trả ngay, nó phải tích lũy trong một tài khoản ảo nào đó. Điều bạn thường thấy là các nam thanh nữ tú, các đại gia trong ngành kinh doanh MLM mặc dù đã rủ kha khá người tham gia, có thể đã được phong danh hiệu vàng, bạch kim, kim cương....vẫn đi buýt để đảm bảo vệ sinh môi trường, ăn mỳ tôm, uống trà đá. Rồi lúc nào đó Boss đi tù hoặc ôm tiền chạy mất dép thì các npp của chúng ta... bốc shit.
- Các npp của kinh doanh MLM tôn sùng sự hào nhoáng của bản thân, cổ trong cà vạt, áo sơ mi trong quần, quần trong áo vest, cặp trong tay ( gì trong cặp éo biết). Họ làm như thế để biểu thị họ là một doanh nhân thành đạt, tuy nhiên điều mà họ không có hoặc rất ít đó là... tiền trong ví.
Bài viết chỉ mang tính chất giải trí, không nhằm đả kích bất kì tổ chức hoặc cá nhân nào.
Mọi sao chép không cần xin phép.